Home » Bí ẩn thế giới, Tiêu biểu sideshow, Tiêu Điểm » Luân hồi đầu thai ở VN: trường hợp bé Quyết Tiến
Thị trấn Vụ Bản, huyện Lạc Sơn (Hoà Bình) đang tồn tại câu chuyện khá ly kỳ. Một cháu bé cư nằng nằng nhận mình là đứa trẻ đã chết cách đây hơn mười năm và đòi về ở với bố mẹ người đã chết. Sau khi đưa ra nhiều “bằng chứng” chứng tỏ mình là cháu bé đã chết, cháu bé đã được nhận về nuôi như một sự sống lại của linh hồn đã chết trước đó.

>>Hiện tượng luân hồi và những bí ẩn- Kì I: Những câu chuyện chưa thể lý giải

>>Những câu chuyện đầu thai khó tin trên thế giới

LieuLin

Nguyễn Phú Quyết Tiến (Bình) cũng đùa nghịch bình thường như bao đứa trẻ khác

Anh Tân và chị Thuận đều là cán bộ công tác tại thị trấn Vụ Bản. Anh chị kết hôn năm 1987 đến năm 1992 chị Thuận sinh cháu trai đặt tên là Nguyễn Phú Quyết Tiến, Tiến khoẻ mạnh bụ bẫm và lớn lên trong sự vui mừng khôn tả. Tai họa ấp đến trong một lần ra sông chơi, Tiến chẳng may chết đuối, khi ấy cháu 5 tuồi. Lúc này chị Thuận cũng không thể sinh thêm con vì lý do sức khỏe.

Kiếp luân hồi?

Con mất, vợ chồng anh Tân suy sụp. anh Tân cũng nghỉ việc, ra làm tự do. Vợ chồng anh Tân chị Thuận tưởng như sẽ phải sống với nhau trong sự côi cút không con thì một ngày đầu năm 2006, bỗng có một cháu bé tự khẳng định cháu chính là cháu Tiến, người đã bị chết đuối năm 1997!

BanCoi3
Xóm Cọi, xã Yên Phú, huyện Lạc Sơn, tỉnh Hoà Bình nằm bên bờ sông Bưởi

Nhấp chén nước, thả những vòng khói thuốc lá chậm rãi anh Tân đã kể lại cho tôi nghe câu chuyện ly kỳ này. Khi Tiến mất cháu đang là học sinh trường mầm non Hoa Hồng ở thị trấn Vụ Bản. Cô giáo dạy cháu Tiến là cô Đông và chính cô Đông là người đã phát hiện ra cháu Tiến đã “lộn về nguyên bản” ở cháu Bình con anh Hoan, chị Dự, người trong bản. Cháu Bình sinh ngày 06/10/ 2002. Lần đầu tiên cô Đông thấy cháu Bình có những biểu hiện rất lạ, cô hỏi chuyện cháu bảo cháu không muốn học ở đây, cháu muốn được học ở trường của cháu. Cô Đông hỏi lại, thế trường cháu ở đâu? Trường Hoa Hồng ở ngoài thị trấn, cháu Bình trả lời. Sao lại là trường Hoa Hồng, làm sao cháu biết trường đó, cô Đông thắc mắc. “Nhà cháu ở ngoài đó, nhà cháu gần nhà ông Lai”. Nghe Bình nói đến đây cô Đông sởn hết cả tóc gáy. Cạnh nhà ông Lai là nhà anh Tân và lẽ nào…Thời gian tiếp theo cô Đông âm thầm tìm hiểu và biết thêm. Một lần chị Dự mẹ cháu Bình đánh cháu vì cháu nghịch bẩn hết áo quần. Rơm rớm nước mắt thằng bé bảo: “Mẹ đừng đánh con, bẩn áo quần thì mẹ đưa con về nhà con để con lấy”. Chỉ nghĩ trẻ con nói nên chị Dự không để ý gì. Những lần khác chị Dự có đánh Bình lại bảo “con đã chết một lần rồi, mẹ đừng đánh con lại chết lần nữa đấy”. Sau mỗi lần bị mắng là cháu lại đòi được về nhà.

LieuLin01
Chị Bùi Thị Dự bên tấm ảnh cậu con trai Bùi Lạc Bình khi vừa tròn 3 tháng tuổi

Một lần cháu Bình đòi chị đưa về nhà, điên tiết chị Dự bảo thích thì ngồi lên xe tao chở đi. Bình ngồi sau xe bảo mẹ chở ra thị trấn, từ chợ thị trấn Bình bảo mẹ chở đến cuối sân vận động và rẽ vào phố Hữu Nghị. Đến số nhà 25, chính là nhà anh Tân, Bình xuống xe nói với mẹ “nhà con đây”. Tuy nhiên nhà đóng cửa, chị Dự lại chở Bình về. Một lần nữa, chị Dự đi chợ thi trấn và cho Bình đi cùng và đến chợ Bình lại nằng nặc đòi mẹ “đưa về nhà con”, hai mẹ con lại đến trước nhà anh Tân sau khi thấy cửa đóng then cài mẹ con lại ra về.

Mặc dù Bình nói vậy nhưng chưa bao giờ bao giờ chị Dự để ý gì vì nghĩ Bình chỉ là một đứa trẻ mới 4 tuổi. Câu chuyện thực sự “nóng” từ ngày cô Đông phát hiện ra những biểu hiện lạ ở Bình cùng với lời chị Dự kể cô Đông mới hoài nghi thực sự. Cô Đông đem chuyện kể lại với những giáo viên trong trường, trong đó có cô Phương. Là người quen biết với chị Thuận nên cô Phương đã lập tức kể lại câu chuyện ly kỳ này cho chị Thuận nghe: “cô vào trong xóm Cọi xem sao nghe nói thằng Tiến nó “lộn” về vào cháu Bình đang học ở trường trong đó”. Cũng chẳng dám tin và đem chuyện kể lại với chồng, anh Tân lập tức giục vợ phải vào xem sao. Trước đây, khi cháu Tiến mới mất có một bà xem bói người Mường nói với anh rằng: “Anh đừng buồn, cháu Tiến linh thiêng lắm rồi sẽ quay về với anh thôi”. Lần khác anh đi xem bói tận Hoà Bình ông thầy cũng nói điều tương tự. Là người không mê tín nên lúc đó anh chỉ nghĩ rằng người ta động viên mình. Thế nhưng lúc nghe vợ kể lại câu chuyện Tiến lộn về trong xóm Cọi anh Tân cũng bán tín bán nghi và phân vân liệu lời thầy bói năm xưa có chăng lại là sự thật. Anh đã quyết định phải một lần đi tìm hiểu xem sao.

Hành trình tìm lại con

13
Anh Tân và cậu con nuôi Bùi Lạc Minh-Nguyễn Phú Quyết Tiến

Một ngày sau anh Tân đã cùng với chị Thuận tìm đến xóm Cọi, tìm đến nhà vợ chồng Hoan Dự. Vốn chưa biết nhau nhưng khi đến nhà anh Tân cứ làm như đã quen biết gia đình từ lâu lắm. Không nhận ra ai nhưng chị Dự, anh Hoan cũng không dám hỏi vì nhỡ đâu người quen lâu rồi mình không nhận ra nếu hỏi lại…vô duyên. Sau mấy câu hỏi thăm anh Tân bắt đầu hỏi đến cháu bé: Thằng bé Bình đâu nhỉ bác ngắm tý xem lớn đến đâu rồi. Chị Dự cho biết cháu đang đi chơi cùng chúng bạn, một lát sau chị Dự cũng gọi cháu về để anh Tân gặp mặt. Về đến nhà thằng bé cứ lấm lét nấp sau cảnh cửa. Anh Tân buông lời: Có nhớ bác không, bác mua nhiều bi cho cháu đây này. “Biết rồi, lúc nãy thấy hai người đi đầu làng biết rồi”. Nghe thằng bé nói vậy anh Tân phát hoảng. Sao nó lại biết mình vào đây cơ chứ.

Sau vài câu chuyện hai bên trở nên thân tình anh Tân ngỏ ý muốn đưa cháu Bình về nhà chơi, anh Hoan chị Dự đồng ý. Riêng thằng bé nghe nói được đi là leo tót lên xe và chiều ngay hôm đó anh Tân đưa cháu Bình về nhà mình. Trên đường về, để thử thằng bé, anh Tân dừng xe trước một ngôi nhà cao tầng bảo cháu, nhà bác đấy cháu vào đi. Lập tức Bình bảo, đây không phải, nhà ở dưới kia cơ. Đi qua rất nhiều đường trong thị trấn, anh Tân không đi theo đường chính vì muốn thử thằng bé. Ngạc nhiên là Bình cứ chỉ rành rọt và cho đến ngôi nhà anh Tân thì mới thôi.

Vừa mở cửa nhà, Bình lập tức xuống xe và chạy tót vào trong và mở tủ bới đồ đạc. Chị Dự đi cùng đã định ngăn lại vì sợ vợ chồng anh Tân đánh giá con mình thiếu giáo dục nhưng anh Tân đã ngăn lại. Mặc cho cháu Bình tìm kiếm. Anh Tân hỏi thế cháu đang tìm gì. “Tìm cái máy bay và cần cẩu”. Nghe Bình nói anh Tân giật mình vì đây là hai món đồ chơi anh đã mua cho cháu Tiến trước đây. Đến lúc cháu qua đời anh mới mang vứt đi. “Bác cất đi rồi để lúc nào bác tìm lại cho cháu”, anh nói với cháu Bình. Sau bữa cơm anh Tân bảo cháu ra xe để chở hai mẹ con về nhưng thằng bé bảo, nhà ở đây, không về đâu. Nói rồi Bình chạy vào nhà leo lên giường:

Đây là giường con, chỗ con nằm ở đây.

– Thế cháu hay nằm thế nào?

Con nằm thế này này. Nói rồi Bình nằm sấp xuống giường.

Nhìn cái dáng Bình nằm y như Tiến năm xưa vợ chồng anh Tân lặng người, chị Thuận chỉ còn biết úp mặt vào lưng chồng khóc sụt sùi bởi thằng bé có những cử chỉ giống con mình năm xưa quá. Trước sự tha thiết của thằng bé đêm hôm đó chị Dự đã miễn cưỡng cho con ở lại với gia đình anh Tân. Biết chuyện thằng bé, đêm hôm đó hàng xóm láng giếng kéo đến chật kín nhà. Ai cũng thử Bình bằng những câu hỏi để xem nó kể lại chuyện ngày xưa có chính xác không.

Về ở hẳn với anh Tân

24
Chị Thuận, Bình_Tiến, Anh Tân và người bác ruột Bùi Văn Tuấn

Đêm đầu tiên Bình ở với anh Tân chị Thuận, anh chị đã hỏi cháu rất nhiều chuyện. Hỏi chuyện… con chết thế nào, tại sao lại về trong xóm Cọi. Bình bảo, con cũng đã quay về nhà nhưng đến cái cống đầu ngõ có một người to lớn cứ chặn con lại rồi đuổi đi nên không vào được nhà. Một hôm đang ở dưới chân cầu Vụ Bản, nơi Tiến chết đuối gặp vợ chồng anh Hoan đi chợ về và… Tiến theo về Xóm Cọi, “lộn” vào Bình.

Cũng đêm đó, anh Tân giả vờ gọi lớn Tiến ơi, lập tức ở trong nhà Bình dạ và còn hỏi lại bố gọi gì con. Chỉ vào chị Thuận hỏi đây có phải là mẹ con không, cháu cũng trả lời phải. Những lời nói, những hành động rất giống Tiến đã làm cho anh Tân chị Thuận nghĩ rằng Bình chính là do Tiến “lộn” về. “Việc cháu gọi chúng tôi cũng hoàn toàn tự nhiên chẳng ai bảo với cháu cả”, anh Tân nhớ lại.

Đưa cháu Bình trả về với bố mẹ đẻ của cháu anh Tân vẫn canh canh trong lòng. Nghĩ đến chuyện thằng bè khóc lóc khi phải bắt về anh lại thương nó vô cùng, từ ngày nó đến với gia đình anh cứ nghĩ nó chính là Tiến. Thế nhưng, nó là con nhà người ta, mình nói ra không chỉ vợ chồng Hoan Dự mà cả thị trấn này sẽ nói là muốn cướp con người ta nên dựng chuyện. Bao nhiêu suy nghĩ cứ giằng xé trong con người anh Tân. Về phần nhà chị Dự, mặc dù con cứ nằng nặc đòi ở với anh Tân chị Thuận nhưng đó là điều không thể. Anh chị lấy nhau cũng sáu năm mới có được cháu Bình, chị cũng không thể sinh được con nữa. Nhà anh Tân lại giàu có, nếu cho cháu về ở dư luận lại cho rằng mình bịa chuyện chỉ vì hám tiền. Ba ngày hôm sau, vì nhớ thằng bé anh Tân lại vào xóm Cọi thăm cháu. Vừa thấy anh Tân, Bình đã nhảy tót vào lòng anh như người thân thiết từ lâu lắm. Mặc cho bố mẹ, bà nội vẫn đang ngồi bên cạnh. Điều ngạc nhiên là chính Bà Thỉn bà nội cháu bé nói với anh Tân: “Từ ngày thằng Bình bắt đầu bi bô tập nói tôi đã biết nó không phải người Mường mà là người Kinh. Nó nói tiếng Kinh rành rọt, điều mà chưa một đứa bé người Mường nào giống thế”. Chính Bình cũng đã có lần nói với mẹ: “con là người Kinh, con không phải người Mường. Mẹ không đưa con về con sẽ chết”. Bà Thỉn đưa Bình đi học cháu khóc và nói: “cháu không học trường này đâu, cháu học trường gần nhà cháu cơ, trường ở ngoài thị trấn”.

Một thời gian sau đó Bình liên tục đòi bố mẹ “đưa về nhà con” và doạ “không đưa về con sẽ chết”. Một lần bình ốm nặng, anh Hoan chị Dự đã rất lo lắng, sợ điều thằng bé nói sẽ linh, nó sẽ chết thật. Dù được mỗi mình cháu nhưng không còn cách nào khác, cuối năm 2006 anh chị đã đồng ý cho Bình về ở hẳn với nhà anh Tân, chị Thuận. Từ ngày về với “nhà của con” Bình chơi vui vẻ và không còn bệnh tình gì nữa.

5
Anh Tân chỉ về nơi cậu con trai duy nhất Nguyễn Phú Tiến đã ngã xuống sông Bưởi

Ở Lạc Sơn chuyện “con lộn” xưa nay không phải là hiếm, không có gì là quá lạ lẫm. Thế nhưng, “con lộn” về ở hẳn với bố mẹ người đã chết như Bình thì chưa từng xảy ra. Sau khi Bình về ở với anh Tân chị Thuận, cả hai gia đình đã làm thủ tục cho nhận con nuôi. Bình được chuyển về trường mầm non Hoa Hồng nơi Tiến ngay xưa học và tiếp tục đi học. Kể từ ngày về ở với bố Tân, mẹ Thuận, Bình cũng được đổi thành tên Tiến và mang họ Nguyễn Phú Quyết Tiến, Tên họ trùng với cháu Tiến con anh Tân đã chết đuối cách đây hơn 10 năm.

Chị Thuận bảo, thời gian cháu Bình về ở với vợ chồng chị, câu chuyện này đã trở thành đề tài bàn tán xôn xao. Không chỉ ở thị trấn Vụ Bản, cả tỉnh Hoà Bình đi đâu cũng nghe nói về chuyện “lộn con” có một không hai này.

Những “bằng chứng” khó giải thích

Trong cuốn sách phật giáo Hương Hiếu Hạnh xuất bản năm 2007, câu chuyện về “con lộn” Tiến-Bình đã được đưa vào sách với nhan đề “Một trường hợp tái sinh ở Vụ Bản”. Cuốn sách không đưa ra sự phủ nhận hay khẳng định mà chỉ ghi nhận đó là trường hợp người thật việc thật đang hiện diện tại Vụ Bản. Và câu chuyện kỳ lạ nay cũng đã đến tai những người nghiên cứu về tâm linh. Anh Tân cho biết, nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải, Trung tâm tiềm năng con người đã nhiều lần điện thoại gặp anh chị để xin được tìm hiểu nhưng anh Tân từ chối. Hiện Bình-Tiến đã đi học lớp 1 và cũng bình thường như bao đứa trẻ khác. Anh Tân không muốn sự việc lại trở nên phức tạp và được thêu dệt thêm.

Trước khi gặp gia đình anh Tân, tôi thật sự ái ngại khi đề cập đến vấn đề này. Tuy nhiên, trái hẳn với lo lắng của tôi, anh Tân rất vui vẻ kể lại câu chuyện một cách tỷ mỉ. Thậm chí, đang giờ hành chính nhưng anh vẫn gọi chị Thuận về để hai vợ chồng kể chuyện Tiến-Bình cho tôi nghe. Tuy nhiên, hôm tôi đến nhà Tiến đang đi học, cháu học cả ngày và trưa ở lại trường. Để giúp tôi hiểu rõ hơn, trưa đó chị Thuận đã đón cháu về nhà. Vừa về đến cổng Tiến đã nhanh miệng gọi bố, thấy tôi Tiến khoanh tay chào chú rất lễ phép. Cháu rất khôi ngô, nói chuyện tự nhiên. Vừa vào nhà là kể chuyện cô, chuyện lớp, hết chuyện này sang chuyện khác. Cháu cứ ôm lấy anh Tân mà kể, chẳng biết ngại ngùng mặc cho lúc đó trong nhà có rất nhiều người và cả mẹ đẻ của cháu, chị Dự.

– Bình này chú ở trong xóm Cọi ra đưa cháu về với mẹ Dự đây. Tôi hỏi cháu

– Cháu là Tiến chứ

– Không. Cháu là Bùi Văn Bình, hôm nay trong bản có lễ hội chú ra đưa cháu về xem

– Không về đâu, cháu là Nguyễn Phú Quyết Tiến, cháu không phải Bình, cháu ở với bố Tân mẹ Thuận cơ.

Anh Tân ngồi cạnh cháu cũng thêm vào:

– Chú nói đúng đó, con là Bình không phải Tiến đâu

– Bố nói dối, con là Tiến. Bố đừng đuổi con nghe bố, bố thương con mà. Nói rồi thằng bé rơm rớm nước mắt, hai tay ôm chặt lấy anh Tân như van xin trông đến tội nghiệp.

Lúc mới về, Tiến còn vui mừng nói cười và mỗi lần thấy tôi cầm máy ảnh lên cháu lại làm dáng. Thế nhưng khi nói đưa cháu đi về xóm Cọi cháu chẳng còn nói cười nữa mà chỉ ôm lấy bố Tân.

Câu chuyện đang dang dở với Tiến thì cũng là lúc cháu phải vào lớp. Trước lúc đi Tiến lại khoanh tay dõng dạc chào chú và không quên dặn “cháu không về xóm Cọi đâu nhé”. Thời gian tiếp xúc với cháu không được bao lâu nhưng tôi thật sự ấn tượng với thằng bé. Tiến thật khôn và lanh lợi nhất là khi tiếp xúc với người lạ, mới 6 tuổi hiếm có cháu nào được như Tiến.

Haichal
Trưởng bản Bùi Văn Tỉnh và anh Bùi Văn Hoan, bố đẻ bé Bùi Lạc Bình

Bây giờ mỗi tuần anh Tân lại đưa Tiến-Bình về ở với mẹ đẻ của mình một lần. Dù Tiến chẳng muốn về nhưng anh Tân buộc phải làm như vậy bởi anh muốn cháu luôn biết rằng chị Dự mới là người sinh thành ra cháu. Anh Tân luôn khẳng định, Tiến giờ hoàn toàn bình thường như các bạn cùng trang lứa. Chuyện của cháu ở Vụ Bản ai cũng biết, anh cũng chẳng có ý định dấu giếm điều gì. Trước, đây là đề tài “hot” được bàn tán từ đầu làng đến cuối ngõ nhưng bây giờ mọi người cũng đã quen với sự hiện diện của Tiến-Bình tại nhà anh Tân, chị Dự.

Chuyện bình thường ở Vụ Bản

Trong những ngày ở Xóm Cọi để tìm hiểu về trường hợp của cháu Bình-Tiến chúng tôi còn biết thêm tại Xóm này còn có thêm hai trường hợp “con lộn”.

Không đến mức đòi về ở hẳn như Bình về với gia đình anh Tân, chị Dự nhưng câu chuyện con lộn của Bùi Thị Hồng Thắm, ở xóm Cọi cũng được người dân ở Lạc Sơn bàn tán xôn xao. Thắm là con gái nhưng người “lộn” vào cháu lại là con trai. Tôi tìm đến nhà Thắm khi bóng chiều đã khuất dần sau núi. Nhà cháu nghèo lắm, căn nhà gỗ bé xíu nằm chênh vênh bên sườn núi. Thắm sinh năm 1991, trước Thắm còn có một chị gái. Cũng vì nhà nghèo nên hai chị em đang phải làm phụ hồ ở Hà Nội, bố cháu anh Bùi Thanh Minh cũng đi làm ăn nơi xa thỉnh thoảng mới về một lần. Hôm tôi đến một mình chị Bùi Thị Toàn, mẹ Thắm ở nhà. Đã mấy năm nay, chỉ có những ngày lễ tết gia đình chị Toàn mới được tề tưu đông đủ. Ngày thường chỉ có mỗi chị Toàn dò dõ mong ngóng chồng con, ba bố con đi làm ăn xa thế nhưng nhà nghèo thì vẫn hoàn nghèo. Khi tôi hỏi đến chuyện “con lộn” chị Toàn nhớ lại rồi cười ngặt ngẽo. Chị bảo ngày mới phát hiện Thắm bị “lộn”, cháu có những biểu hiện lạ lùng nhưng cũng buồn cười lắm.

Chị Toàn kể: Khi Thắm bi bô biết nói, một lần hai mẹ con đang chơi đùa bỗng cháu “xị” mặt rồi nằng nặc đòi: “mẹ đưa con về nhà” dù lúc đó đang ở trong nhà mình. Nghĩ trẻ con chưa hình dung được đâu là nhà mình nên chị Toàn đã cố diễn giải đây chính là nhà. Thế nhưng Thắm vẫn không chịu, chị Toàn nghĩ chắc cháu đòi sang nhà bà nội ngay sát vách. Chị bế cháu sang nhà bà nhưng vẫn không phải. “Nhà ở ngoài kia cơ”, Thắm bảo. Thì ra con bé này đòi đưa đi chơi nên nói thế, chị Toàn nghĩ vậy và quát Thắm, sợ mẹ cháu không dám đòi nữa. Một hôm ở ngoài nhà kho của thôn chơi, hôm đó là ngày hội làng nên người trong lạng tụ tập tại đây rất đông. Đang chơi đùa ở sân bỗng nhiên Thắm nói với bà nội: “mẹ cháu kia kìa”. Đó là bà Nguyễn Thị Nghe, người ở đầu làng. Do xóm Cọi rộng, nên nhà chị Toàn và nhà bà Nghe dù cùng xóm nhưng cũng chỉ biết nhau qua loa. Mới 3 tuổi, Thắm có thể nhận nhầm mẹ nên bà nội nói với cháu: đó không phải mẹ cháu, mẹ hôm nay lên nương.

Lúc Thắm được 5 tuổi, hôm đó cháu được bố mẹ cho ra đồng. Khi trở về đi qua nhà bà Nghe cháu chỉ tay rồi bảo với bố mẹ “nhà con đây này”. Nghĩ buồn cười quá, chị Toàn bảo lại con “con thích thì mẹ đưa vào nhà con”, thế nhưng khi vừa bước vào công Thắm đột nhiên dừng lại: “Con không vào nữa đâu, chị Hằng đang ở trong đó, con ghét chị ấy vì chị đã xui con trèo cây làm con ngã chết”. Nghe con nói vậy chị Toàn bèn hỏi lại nửa đùa nửa thật: “Thế con là Ma Ly à”. Người Mường thường gọi người chết là “ma”, vì biết Ly, con trai bà Nghe đã chết nên chị Toàn mới hỏi vậy. Tưởng trêu con bé ai ngờ con bé gật đầu. Từ hôm đó chị Toàn mới “xâu chuỗi” lại toàn bộ những biểu hiện lạ thường từ ngày con bé cứ đòi chị “đưa về nhà con”. Chị bắt đầu nghĩ đến chuyện thằng Ma Ly nó đã “lộn” về con Thắm nhà mình. Người Mường vốn xem đây là chuyện bình thường nên vợ chồng chị Toàn chẳng sợ sệt một chút nào thậm chí ngày ngày vẫn hỏi chuyện và trêu đùa con bé.

Nói thêm về Ma Ly, Bà Nghe sinh được bốn người con trong đó Ly và Hương (con gái) là cặp song sinh. Một hôm Ly và Hương, lúc đó 7 tuổi được chị gái tên Hằng dẫn đi hái ổi ở bên triền núi. Là con trai nên Ly được phân công trèo lên hái quả. Quả ổi nằm tít ngoài xa, Ly rất vất vả nhưng vẫn không tài nào hái được. Hằng ở dưới cứ động viên em cố lên và trong một phút sẩy chân Ly ngã rơi xuống đất. Cháu bị chấn thương sọ não và mất ngay sau đó.

Có nhiều trường hợp khác

Có một câu chuyện mà mãi đến khi Thắm nói rằng cháu chính là Ma Ly thì chị Toàn mới nhớ lại. Đó là ngày còn mang thai Thắm, chị vốn là người yếu nên khi mang thai ốm đau liên miên. Một hôm đi chợ ngoài thị trấn về chị bị cảm, trong cơn mê man chị mơ một giấc mơ rất sợ. Một đứa bé rách rưới cứ đuổi theo làm chị chạy trốn mãi thế nhưng vì mệt quá nên đến lúc thằng bé cũng đuổi kịp và bắt lấy chị. Giật mình tỉnh dậy đem câu chuyện vừa mơ kể lại với chồng nhưng anh bảo mệt trong người mơ thấy những điều sợ hãi là chuyện bình thường. Chị Toàn sau đó cũng chỉ nghĩ vậy và cho đến ngày Thắm nhận mình là Ma Ly chị mới nghĩ lại và cho rằng đó không chỉ là giấc mơ. Có thể thằng bé trong giấc mơ đó chính là Ma Ly và nó đã theo chị về nhà từ đó. Chị Toàn đã có lần hỏi Thắm, sao con không theo về những nhà giàu cho sướng lại theo mẹ nghèo mà khổ. Thắm bảo hôm đó mẹ đi chợ về con nhìn thấy mẹ xinh nên đi theo mẹ. Như vậy giấc mơ chị Toàn mơ thấy ngày đó là đúng sự thật.

Chuyện Ma Ly “lộn” vào Thắm cũng nhanh chóng lan toản ra khắp nơi. Mọi người lạ ở chỗ đây là trường hợp đầu tiên một người con trai lại “lộn” vào người con gái. Trước đây Thắm học cùng với cậu út nhà bà Nghe và chơi rất thân với cháu này. Ban đầu mọi người không biết chuyện nên cứ trêu “chắc con bé này nó thích con bà Nghe”. Sau khi mọi người đã biết không còn ai trêu đùa nữa. Thắm giờ đã đi lại với gia đình bà Nghe và nhận bà làm mẹ. Thắm được gia đình bà Nghe xem như người con ruột rà trong nhà. Dù không về ở cùng nhưng tình cảm giữa Thắm và gia đình bà Nghe là rất sâu đậm.

Ông Bùi Văn Tỉnh, xóm trưởng xóm Cọi cho biết: “Ở xóm Cọi đã ghi nhận ba trường hợp con lộn. Người Mường quan niệm, những đứa trẻ dưới 12 tuổi bị chết bất đắc kỳ tử có khả năng “lộn” về và vào một người nào đó. Người bị lộn sẽ có khả năng nhớ và kể lại những gì diễn ra trước khi chết một tháng. Thế nhưng, sau 12 tuổi người được “lộn” lại trở về trạng thái bình thường”. Trái với những gì ông Tỉnh nói, theo như lời chị Toàn kể thì Thắm nhớ được rất nhiều chuyện. Có lần Thắm tự dưng nói với chị hàng xóm cạnh nhà bà Nghe rằng “ngày xưa em trèo ổi nhà chị bị chị đánh mấy lần”. Chị này khẳng định đúng là ngày xưa thằng Ly nó hay trèo ổi nhà chị và bị chị đuổi thật. Một hôm Thắm gặp người trong làng, người đó bằng tuổi Ly và hơn cháu rất nhiều tuổi và bảo: “Mày nhớ tao không, ngày trước tao với mày toàn đi đá bóng với nhau nhỉ”. Người này nghe Thắm xưng mày tao ban đầu nghĩ cháu hỗn nhưng sau biết đó là Ly lộn về nên cười xoà bởi cháu nói hoàn toàn chính xác. Thắm hiện nay vẫn được mọi người trong gia đình, bạn bè và cả xóm bản gọi bằng cái tên thân thương-Ma Ly. Chị Toàn bảo cháu rất vui với cái tên đó. Chị cũng thoải mái cho cháu đi lại vì nhà bà Nghe cũng rất nghèo. Thắm đi lại vì cái tình của… người con lộn chứ không vì mục đích gì khác.

Ngoài Bình, Thắm tại xóm Cọi còn có cháu Thu con cô giáo tiểu học chi Cọi Quách Thị Đức. Thu cũng được một người chết trong bản lộn về từ bé. Ngày bé Thu cũng nằng nắc đòi “về nhà con”. Tuy nhiên vì nhà có người chết đó rất giàu có nên chị Đức đã không cho cháu về ở cùng gia đình đó, chị sợ mang tiếng hám tiến nên bịa ra chuyện này. Thu hiện nay cũng được gia đình nhà đó nhận làm con và đi lại rất gần gũi. Chị Đức bảo: “nếu tôi không ngăn cấm quyết liệt từ bé thì nó về ở hẳn bên đó thật”. Hiện Thu đã lớn và đang học lớp 9 trường huyện.

Có một điều nhận thấy rất rõ, qua các cuộc nói chuyện với ông Trưởng bản và cả một số trường hợp khác mà tôi sẽ nói ở phần tiếp theo của bài viết, thì người dân ở đây, đặc biệt là những người Mường trong xóm Cọi, thực sự coi chuyện con lộn, con lẫn là một việc hết sức bình thường, tỉ như chuyện mớ rau, con cá vậy. Tiếp xúc với những người trong cuộc như bố mẹ những người chết, bố mẹ những cháu được coi là có “con lộn” họ đều khẳng định đó là câu chuyện có thật. Kể cả cô giáo Đông, cô giáo Đức cũng khẳng định điều đó. Cả ba trường hợp vẫn đang là “người thật việc thật” ở Lạc Sơn chứ không chỉ là câu chuyện kể hay truyền thuyết gì.

Việt Ba
(theo lyhocdongphuong&thethaovanhoa)

Chuyên đề: , ,

41 ý kiến dành cho “Luân hồi đầu thai ở VN: trường hợp bé Quyết Tiến”

  1. Hoàng Thị Thùy Trang 06/12/2010

    Cháu tin có kiếp sau……
    Cháu mong một ngày nào đó sẽ được gặp lại Cậu Cậu ơi!
    Cháu nhớ và thương Cậu nhiều lắm a!
    yêu Cậu!

    Reply
    • Tran Chung 17/01/2011

      hi ban that la nguoi chau hieu thao ! chuc ban som gap lai cau cua ban! minh nghe noi vao ram thang 7 cung gap duoc cau thu hoi moi nguoi xem! ram thang 7 hang nam nguoi am co the len tren nay va noi chuyen duoc voi nguoi duong do cau!

      Reply
  2. Nguyễn Đình Thọ. 13/12/2010

    cũng hay thật. tò mò quá. ko biết kiếp trc của minh ntn? nhỉ?? hhi

    Reply
  3. chẳng biết kiếp trước mình làm cái gì mà kiếm này mình sướng như vậy? lúc nào cũng thiếu tiền để tiêu:(

    Reply
  4. mai văn như 03/01/2011

    Việc này xảy ra đâu chỉ ở Việt nam, ở nước ngoài vẫn có đấy chứ. Đây cũng là một hiện tượng nói lên sự luân hồi là có thật, đâu phải là chết là hết như một số tôn giáo thường nghĩ. Và nhân quả cũng bắt đầu từ luân hồi mà ra.

    Reply
  5. Duy Hà 11/01/2011

    Mình lâu nay cũng không tin người chết sống lại như vậy nhưng muk hum nay đọc thì thấy cũng hơi tin ui`.Muk cậu Tiến này được như thế thì bố mẹ cậu ấy ăn ở xưa nay cũng có đức nên mới có ngày hôm nay. Dù sao ông trời cũng có mắt.!^!

    Reply
  6. cody 17/01/2011

    hic , đọc sợ thật .

    Reply
  7. duong 27/01/2011

    cái này thuộc về tâm linh.mình nghĩ cũng có thể.nhiều lúc nghĩ cuộc sống con người cũng qua nhanh lắm tại sao cú phải làm khổ nhau??nhưng có những chuyện con người không thể làm chủ được.

    Reply
  8. Quoclua 31/01/2011

    Minh tin nua vo minh nghi cac nha khoa hoc phai vao cuoc va chung minh mot su that ve su hieu biet cua con nguoi ve the gioi.

    Reply
  9. Hoa Tranh 02/02/2011

    Bó tay lun”
    Thật vớ vẩn

    Reply
  10. sevenlove 15/02/2011

    Chuyện này nếu có thật thì phải có chuyện nhân quả ? Sao tui ko thấy linh nghiệm với bản thân ! Có những người lớn đối xử với tôi tệ bac sao chẳng thấy báo ứng ! Có những người tôi thương, che chở luôn gặp tai họa ! tại sao vậy ? Sao bất công vậy !=> chuyện này chẳng tin !

    Reply
    • tran anh thuong 10/06/2011

      Đời là bể khổ sinh ra trên đời này là đã khổ chỉ có tu nhân tích đức thì kiếp sau ko phải làm người mà lam phật nếu bạn làm nhiều điều tốt kiếp sau hay kiếp sau nữa sẽ thoát khỏi khổ ải trường hợp cậu bé chắc chưa trả hết nợ bố mẹ nên đầu thai lại để trả ơn hoặc kiếp trước nữa cậu bé làm nhiều việc tôt ,trên đời có người quanh năm lam lũ vất vả mà ko hề than van trách móc hic (mẹ mình) mẹ coi gia đình là hạnh phúc không bị vướng mắc bởi những thứ xa hoa (tiền bạc…) chắc kiếp trước mẹ là phật kiếp này xuống dạy bảo con lên người vì mẹ mình sẽ luôn làm điều tốt việc thiện bòn it công đức để kiếp sau đỡ khổ

      Reply
  11. that ghe

    Reply
  12. dzafoong 15/02/2011

    neu chuyen do la co that thi chac la o vn ta con co nhieu nua .the gioi tam linh luon luon cho ta nhung dieu bi anh .minh tin la co that

    Reply
  13. Maithanhcong 17/02/2011

    Chao ba con,minh dc nhung bai viet nay,minh thay co dieu dung va nhưng tiec rang chi la doc thoi thi ko du tin,boi vi bung ko tin rốn ma.minh nghi nguoi viet bai nay cung co y tot la,thay loi khuyen cho chung ta,ko len lam dieu gi ác hoac ko len cãi nhung dieu ma minh ko biet. Hoặc la ho muốn bai cua ho dc nhieu nguoi quan tâm.va co mot thu ma ai cung cần đo la tiền,va nguoi viet bai nay cung ko ngoại le @ đung ko ba con…

    Reply
  14. Tiến.hanam 14/03/2011

    Sự tin tưởng là có giới hạn và cũng tùy vấn đề.tuy nhiên,mình tin là có thật.hãy sống có tình có nghĩa,các bạn nhé!

    Reply
  15. nguyenhoang 15/03/2011

    Tin hay không thực ra không quan trọng ; nếu tin mà làm cho con người ta sống thiện hơn thì thật là đáng quý.Nhưng lạ nhất là chỉ những kẻ tầm thường tái sinh còn các nhân vật cái thế tài năng xuất chúng lại không lộn trở lại ? Không lẽ đây không phải là một nghịch lý sao?!

    Reply
    • ChứcNguyễn 26/09/2014

      “Những nhân vật cái thế tài năng xuất chúng lại không lộn trở lại? Không lẽ đây không phải là một nghịch lý sao?” Sao bạn biết là hộ không lộn trở lại. Hay khi những người đó lộn trở lại thì phải báo cáo với bạn ư? Khi con người đầu thai lại thì toàn bộ ký ức sẽ bị xóa hết và họ sẽ bắt đầu 1 cuốc đời mới, còn trường hợp Lộn như trên là cá biệt thôi hàng ngàn hàng vạn người mới có 1 thôi.

      Reply
  16. Vu Nguyen 19/03/2011

    Ai ban linh ko tin,thi khi chet dung an chao”lu”,cau tra loi se hien ra.

    Reply
  17. Vu Nguyen 19/03/2011

    Qua cau thi buoc phai wa roi do,nhung chen chao do thi dung thu,tim cach len wa dc di,roi se thay ngay thoi ma,minh hua do.

    Reply
  18. Văn thị Không Tin 30/03/2011

    Tất cả các tin tức liên quan về tâm linh, nếu chưa được công bố trên truyền hình (kênh của trung ương) hoặc các trang báo nổi tiếng của xã hội thì tất cả đều không đáng tin. Truyền thuyết trong dân gian có nhiều, nhưng cũng có thể chỉ là hư cấu.

    Xin chân thành cảm ơn!

    Reply
  19. Minhvu 03/04/2011

    Minh tin là có thế giới âm, nhưng chỉ là chưa được thấy tận mắt.hic.

    Reply
  20. Một bạn đọc 07/04/2011

    Mình nghĩ là có thật vì mình cũng đã từng chứng kiến người mới chết nhập hồn vào mộ và nhập vào người khác nói chuyện với người thân. Mình nghĩ các nhà khoa học nên tìm hiểu nghiên cứu về vấn đề tâm linh này!

    Reply
  21. trinh tien minh 18/05/2011

    đọc câu chuyện xong, tôi rất tin. tôi nghĩ mọi người nên thường xuyên làm việc thiện để kiếp sau mình còn được hạnh phúc.

    Reply
  22. Quang Thắng 09/06/2011

    50% tin, 50% ko tin

    Reply
  23. HIEUBHVKT 14/06/2011

    CAI NAY CO THAT DAY CAC BAC AH NO O QUE TUI MA GAN NHA TUI CUNG CO VAI TRUONG HOP KO TIN THI TOI YAN NOI HOI AI CUNG NOI VAY THUI

    Reply
  24. linkken 28/06/2011

    minh cung~ 50% tin con` lai thi` hog /tai nghe mat’ thay moi tin 90%.boi vi` 10% con` lai vi`minh` hog tin vao` chinh’ bo phan ay cua? minh` :)

    Reply
  25. Noname 29/06/2011

    có hay không gì cũng được, nhưng tôi thấy cái này chả có ích lợi gì cho ai cả.
    Tự nhiên đi đầu thai rồi bỏ luôn người đã sinh mình ra ở lần đầu thai này, còn sợ người ta như sợ giặc. Đạo lí, nhân đức gì ở đâu?
    Cái kiểu đầu thai này chỉ mang đến đau khổ cho người còn sống mà thôi.

    Reply
  26. Làng Quê 30/08/2013

    Chào bạn đọc, câu chuyện trên muốn tin hay không còn tùy ý nghĩ mỗi người mỗi hoàn cảnh, nhu7d9ang ở nhà mà tiền bạc không thiếu, thì nhớ kiếp trước- hoặc sợ kiếp sau thành ăn mày…câu trả lời là không tin chuyện trên, nhưng trong lòng bất an và điều này làm cho người giàu có khổ vô cùng. Để trả lời cho bạn đọc vì sau nhà giàu, người tài không có trường hợp trên.
    Sự thật chính là hồng ân của ơn trên mà thôi.
    Chào và chúc mọi sự bình an .

    Reply
  27. tin hay khong tin 02/09/2013

    Luan hoi la de tra no , tin hay khong thi do la su that .

    Reply
  28. nham nhi. than tuong thoa len lam moi nguoi hoang mang. luan hoi o dau ra ma lam the, the nguoi duoc sinh ra tu dau ma chui ra

    Reply
  29. cáe 07/08/2014

    Duy tâm , duy vật trên thực tế thì cn duy vật luôn thắg nhưg cn duy tâm ckưa một nhà khoa học dám bác bỏ( rất nhìu câu ckuyện tôi đã từg đọc ,,,,,,,nhưg tôi ckưa từg nghĩ nhiều như các bạn,,,, nên bít câu ckuyện ckỉ mag tố ckất tham khảo

    Reply
  30. Ducnguyen 08/08/2014

    Nhung nguoi theo dao Phat hoac dao Lao thi chuyen nay la qua binh thuong. cac ban nen biet rang duc Phat va lao Tu deu la nguoi giac ngo la nguoi co tri tue bac nhat , chang qua chung ta ngu dot nen ko hieu dc giao li cua cac ngai thoi

    Reply
  31. Hồng Kỳ 29/09/2014

    Tại Bản Cọi ( Vụ Bản) có tới 2 trường hợp “đầu thai” – Chuyện hy hữu đến khó tin.

    Reply
  32. trần thanh vân 01/10/2014

    một nửa sự thật không phải là sự thật!theo định luật bảo toàn năng lượng mà cả thế giới đều công nhận thì năng lượng không tự nhiên sinh ra mà cũng không tự mất đi nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác,tương tự theo triết học thì mọi thứ tồn tại trên đời này cũng không tự sinh ra và tự mất đi nó chỉ tồn tại ở dạng nay hoặc chuyển thành dạng khác mà thôi.Con người cũng vậy không nằm ngoài quy luật này.Con người gồm 2 phần:phần cơ thể vật lý là do tế bào trứng của người mẹ kết hợp với tế bào tinh trùng của người bố tạo thành qua một quá trình phát triển và biến đổi hết sức phức tạp tạo nên con người vật lý như chúng ta thấy.phần thứ hai được gọi là phần hồn(tôi tạm gọi như vậy)phần “hồn” thực ra là phần “mềm” của não bộ lấy- ví dụ để dễ hiểu trong một chiếc máy tính có phần cứng và phần mềm.Phần mềm của não bộ là những suy nghĩ của con người,những kiến thức những nhận thức rất phức tạp..v..vv.nó được hình thành là do bản mã gốc(một phần của nguồn gen của bố và mẹ)và do quá trình tiếp thu năng lượng tạo thành(quá trình tiếp thu năng nượng là quá trình học tập, nhận thức mọi thứ xung quanh..vv,trong đó có cả quá trình nghi nhớ thông tin)và phần mềm của não bộ nó tồn tại dưới dạng năng lượng-vật chất đặc biệt mà cho đến nay con người cũng chỉ nhận biết được một phần nhỏ(ngườ ta có thể dùng các thiết bị đặc biệt để thu và phát năng lượng não bộ ví như thiết bị điều khiển xe lăn,ti vi,máy tính..vv bằng suy nghĩ của con người.Quay trở lại ở trên khi con người chết đi thì phần cơ thể vật lý được các vi khuẩn phân hủy thành những dạng vật chất khác(nếu không có sự can thiệp của con người như đốt hoặc ướp xác..)có vài trường hợp cá biệt vi khuẩn không phân hủy được thì nó trở thành dạng hóa thạch.Còn lại phần” hồn” hay là phần mềm của não bộ nó cũng không thể tự mất đi(theo định luật bảo toàn năng lượng cũng như theo quan điểm triết học)mà nó sẽ chuyển hóa thành dạng năng lượng-vật chất đặc biệt.Những người chết theo cách thông thường(-bản thân người đó trước khi chết tự nhận thức được cái chết)thì phần “hồn”sẽ được chuyển hóa theo cách thông thường(đại đa số là như vậy-cũng có trường hợp cá biệt nhưng rất hiếm).Những trường hợp chết bất thình lình thì phần”hồn” hay bị chuyển hóa đặc biệt hơn.Trở lại với bài báo ở trên cái được gọi là” con lộn về” chẳng qua là khi đứa trẻ bị chết phần mềm não bộ(hồn)bị chuyển hóa thành dạng năng lượng-vật chất đặc biệt mà người phụ nữ (có con lộn)có cơ thể thích hợp với việc tiếp thu nguồn năng lượng-vật chất đặc biệt kia và chuyển qua cho thai nhi. Khi đứa trẻ lớn nên trong phần mềm não bộ đã có sẵn một phần -phần mềm não bộ của đứa trẻ bị chết trước kia trong đó có cả phần ghi nhớ thông tin vì vậy nó sẽ nhớ được một số chi tiết trước kia.Bản chất của vấn đề này là như vậy đó,thực ra thì báo cáo dài lắm tôi chỉ tóm tắt qua phần chính thôi.Nếu bây giờ mang đứa trẻ bị lộn kia đi thử ADN thì ADN chắc chắn là của bố mẹ thực đẻ ra nó và để ý kỹ thì nó sẽ có một số tính cách giống bố mẹ nó(bố mẹ có đứa con đang sống chứ không phải bố mẹ có đứa con đã chết.Cao nhân nào có ý kiến gì mong được chỉ giáo

    Reply
  33. gau bong 04/11/2014

    Su that hk the hk tjn vj nha mjh da koa 1 truog hop r. Tu e traj dau thaj laj lm kon traj,

    Reply

Ý kiến bạn đọc