Nếu bạn đang có một hiền thê tức là ngôi nhà của bạn có phong thủy tuyệt vời rồi đó.
Phong thuỷ quan trọng nhất của gia đình chính là người phụ nữ
Người ta thường nói: “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” để nhấn mạnh đến vai trò của người phụ nữ trong việc vun đắp hạnh phúc gia đình. Theo phong thủy học, người phụ nữ tâm lương thiện sẽ mang tới cho gia đình rất nhiều phúc đức.
Trong tiếng Trung chữ “安” nghĩa là “bình an” có ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Từ này được ghép thành từ hai bộ thủ: Ở trên là bộ miên “宀” tức là mái nhà, ở dưới là bộ nữ “女“, tức là người phụ nữ.
Ý nghĩa là có người phụ nữ ở trong nhà thì sẽ mang đến sự yên bình. Cổ ngữ có câu: “Thê hiền phu an”, có thể giải thích sâu hơn cho chữ này.
Nữ chủ nhân tâm lương thiện, sẽ mang đến cho gia đình và hậu thế vô tận phúc đức, tránh mầm tai vạ cho con cháu; nếu như người phụ nữ mang độc niệm, hành vi không hợp, bất hiếu, dâm loạn, sẽ làm cho gia mất đi an bình, không chỉ có nguy hiểm cho bản thân, còn có thể làm loạn gia tộc, cho nên cổ nhân nói “nữ nhân tốt sẽ vượng ba đời, nữ nhân xấu sẽ hoại ba đời” (là chỉ người vợ).
Người phụ nữ có cách ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, trong nhà thường chỉnh tề; người phụ nữ ăn mặc lôi thôi, trong nhà thường thường loạn bát nháo, tâm trạng cũng sẽ không tốt; người phụ nữ tính toán chi li, bụng dạ hẹp hòi, sinh sự từ việc không đâu, trong nhà sẽ vĩnh viễn không ngày nào yên bình, ‘gà bay chó chạy’; người phụ nữ hào phóng, thông tình đạt lý, trong nhà tất nhiên tài vận tràn đầy, già trẻ đều khỏe mạnh.
Trời sinh người phụ nữ chính là giữ vai trò thủy, “thủy tính” chính là trong phong thuỷ trong nhà; người phụ nữ có “thủy tính”, là có tướng vượng phu. Muốn biết người phụ nữ mệnh tốt hay xấu, chính là xem “thủy tính” tốt hay không. “Thủy tính” trong sạch, nhu hòa, có thể làm thay đổi nhân tâm, bồi bổ chỗ khuyết; “thủy tính” bị ô nhiễm đục ngầu, sẽ làm tổn thương gia đình.
Luận theo Kinh Dịch – Phong thuỷ, người phụ nữ quá mạnh mẽ, thường gây tai hoạ, bởi vì “thủy tính” của người phụ nữ thường nhu mì. Nam nhân coi trọng “thủy tính” khi chọn vợ thì thường dễ phát tài làm giàu, bởi vì khi đó âm dương hợp nhất, mượt mà thông suốt; nam nhân luôn cần sự bổ khuyết của “thủy tính”, mới có thể đem số mệnh bừng bừng phấn chấn, mượn phong thuỷ chuyển vận may (thủy là nước, ý là nhu mềm).
Hậu đức tải vật, hậu đức nuôi gia đình; người phụ nữ là thủy, tính tình như nước thì mới có thể chịu tải được sự phát đạt của gia đình. Cô gái tốt không phải do sắc đẹp, mà là tâm sắc; thê tử tốt, không phải tướng mạo, mà là tâm mạo. Mệnh chuyển theo tâm, vận sinh theo tâm. Người phụ nữ có đức hạnh, tuổi càng lớn, càng có phúc tướng; nữ tử không đức hạnh, tuổi càng lớn, tướng càng xấu.
Vậy nên nói: Nam nhân là cột trụ, là bộ khung chính của ngôi nhà; mà người phụ nữ là phong thuỷ của ngôi nhà, là vận số của ngôi nhà!
Lê Hiếu, dịch từ secretchina.com
Theo tinhhoa





![“Hoa sen vàng” miêu tả câu chuyện về một học viên Pháp Luân Công và đứa con trai của cô bị tra tấn đến chết sau khi cảnh sát Trung Quốc bắt cóc họ. Đây là câu chuyện có thực đã xảy ra tại Trung Quốc vào năm 2000.
Cô Vương Lệ Huyên (Wang Lixuan), 27 tuổi, là một học viên Pháp Luân Công sống tại thôn Nam Hoành, trấn Tê Hà Tự Khẩu, thành phố Yên Đài, tỉnh Sơn Đông. Con trai cô, Mạnh Hạo, mới chưa đầy 8 tháng tuổi khi em bị giết hại.
Sau khi Giang Trạch Dân bắt đầu bức hại Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, cô Vương đã tới Bắc Kinh để thỉnh nguyện phục hồi danh dự cho Pháp Luân Công 8 lần, trong đó 3 lần là khi cô mang thai, và 2 lần là đi cùng đứa bé. Ngày 21 tháng 10 năm 2000, cảnh sát đã bắt cô và con trai cô trong khi họ đang trên đường tới Bắc Kinh. Ngày 7 tháng 11 năm 2000, cảnh sát đã bắt cóc cô Vương và con trai cô khi họ đang giảng chân tướng về Pháp Luân Công trên quảng trường Thiên An Môn. Vì cô Vương Lệ Huyên từng làm việc cho một công ty ở Khu phát triển Yên Đài, một cảnh sát có họ là Mưu đến từ Cục Công an Khu phát triển Yên Đài đã đưa họ tới văn phòng đại diện Khu phát triển Yên Đài ở Bắc Kinh, tọa lạc tại tầng 18, Trung tâm Hoa Úc và giữ họ dưới sự giám sát. Khoảng 4 giờ chiều ngày hôm ấy, cô Vương và đứa con trai nhỏ của cô được báo cáo là đã ngã từ ban công tầng 18 xuống đất. Họ chết ngay lập tức. Đây quả thực là một cảnh tượng bi thảm.
Mẹ của cô Vương Lệ Huyên, bà Lý Tú Hương, cũng là một học viên Pháp Luân Công. Khi chồng bà nhận được giấy báo tử và đến Bắc Kinh cùng một số thân nhân, họ đã tìm thấy thi thể của cô và đứa con trai bị đông cứng lại trên nền đất.
Theo khám nghiệm tử thi: cổ và xương khuỷu của cô đã bị gẫy, đầu cô bị dập và có một cây kim mắc ở vùng thắt lưng cô. Có hai vết thâm tím lớn ở mắt cá chân trên thi thể đứa bé. Có hai vệt đen và xanh trên đầu bé, và máu chảy ra từ mũi em. Người ta suy luận rằng các vết bầm có thể đã được gây ra khi những kẻ tra tấn còng chân bé Mạnh Hạo [mới chưa đầy 8 tháng tuổi] và treo ngược đầu em xuống đất. Đám hầu đoàn của Giang Trạch Dân thậm chí còn không tha một đứa trẻ!](https://www.tindachieu.org/wp-content/uploads/2013/09/hoa-sen-vang1.jpg)













Cảm ơn bài viết rất hay này. Nó giúp tôi thấy cái chưa được trong cung cách ứng xử hằng ngày của tôi với chồng, với con của mình. Và giúp tôi thấu hiểu cuộc sống hiện tại. Mọi thứ đúng là đều có nguyên do của nó. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân vậy.
Đùa tý mà vợ cười buồn: nếu như mình đọc bài này trươc lúc lấy vợ thì… Nhưng ko sao may mà vợ minh…thì nàng lại cươi tươi như sáo.
Cảm ơn tác giả rất nhiều. Tôi sẽ điều chỉnh bản thân để phong thủy gia đình tôi tốt hơn